Hemmingway-các bà vợ và những cuộc chiến tranh

Hemmingway-các bà vợ và những cuộc chiến tranh

20/05/2018

-

nguyen van hiep

-

0 Bình luận

Hemmingway-các bà vợ và những cuộc chiến tranh

     Hemmingway-các bà vợ và những cuộc chiến tranh

mua bán tiểu thuyết cũ của các tác giả nổi tiếng giá tốt nhất

Trong chiến tranh thế giới thứ nhất Hemmingway là một người lái xe của hội chữ thập đỏ. Năm 1918 khi đang lái xe đưa thuốc lá và sô cô la cho quân Ý, Hemmingway gặp tai nạn. Mặc dù bị một vài vết thương khá nặng ông vẫn cứu được một người lính bị thương , và đã bị bắn trúng khi đang đưa người lính này về nơi an toàn.

     Vết thương năm 1918 chính là kinh nghiệm chiến tranh đầu tiên của Hemmingway. Sau đó ông còn có mặt ở năm mặt trận khác trong cuộc đời minh: mặt trận Ý-Áo 1918, mặt trận Greco-thổ nhĩ kỳ năm 1922. cuộc nội chiến tây ban nha 1937và 1938, cuộc chiến Trung - Nhật lần thứ hai vào năm 1941, cuộc tiến quân của phe liên minh vào pháp năm 1944. Trong khi còn có nhiều mơ hồ về các giai thoại trong tiểu sử của ông,chúng lại thường được Hemmingway  đưa vào các tiểu thuyết của mình. “Người dân thị trấn đã nghe quá nhiều câu chuyện rùng rợn để mà có thể cảm thấy hồi hộp bởi thực tế”, Hemmingway viết trong “Soldier home”, một truyện ngắn về một người lính tên là Krebs trở về nước Mỹ sau chiến tranh.

     Đôi khi sự thiếu chính xác bắt nguồn từ những người bạn của Hemmingway, những người quen hoặc nhân chứng cố phóng đại những kỳ công của ông. Những điều dối trá này là liều thuốc độc đối với những người viết tiểu sử Hemmingway, do những câu chuyện quá hay nên họ không muốn kiểm tra lại sự thực để đánh mất chúng. Nhưng những câu chuyện mơ hồ đó đang thực sự tỏa sáng, vì chúng thường đại diện cho các sự kiện quan trọng trong sự trưởng thành của Hemmingway với tư cách là một người đàn ông và một nghệ sĩ. Cùng với đấu bò, săn bắn , rượu và tình yêu, chiến tranh là mô típ quen thuộc trong cả sự nghiệp viết lách lẫn cuộc đời huyền thoại của Hemmingway.

     Chiến tranh thế giới lần thứ nhất là cuộc chiến quan trọng nhất trong sự phát triển của Hemmingway. Ông muốn tham gia vào lực lượng lính thủy đánh bộ hoặc không quân nhưng đã bị từ chối vì bị cận thị ( trên thực tế Hemmingway chưa bao giờ phục vụ trong lực lượng chiến đấu). Do vậy ông đã tham gia lực lượng đoàn xe cứu thương của hội chữ thập đỏ Hoa Kỳ vào đầu năm 1918, khi ông chưa được 19 tuổi.

     Vào đầu tháng 6 Hemmingway tới Milan, nơi mà ông đã có được cái nhìn đầu tiên về thực tế khắc nghiệt của chiến tranh. Ông và những người bạn của mình đã giúp thu nhặt thi thể của những người công nhân bị giết trong một vụ nổ nhà máy đạn dược. “Chúng tôi đã tìm thấy và mang về một số lượng lớn thi thể” ông viết, “và tôi thực sự sốc khi nhận thấy chủ yếu là thi thể của phụ nữ chứ không phải đàn ông”.

     Vài ngày sau Hemmingway được đưa đến một đơn vị cứu thương gần Schio, phía đông hồ Garda, ở biên giới Áo-Hung. Ngoài thực tế cần thiết ,công việc của ông còn có ý nghĩa tuyên truyền-nếu những binh sĩ Ý nhìn thấy đồng phục của lính Mỹ, họ sẽ tin rằng những người lính khác đang trên đường đến đây.

     Ngay sau nửa đêm ngày 8 tháng 7, Hemmingway đang chuẩn bị đồ ăn, thì một loạt đạn súng cối của quân Áo (tương đương với một cái can 5 gallon (chừng 19 lít) chứa đầy thuốc nổ và các mảnh kim loại sắc nhọn) rơi xuống gần chỗ ông. “Một ánh chớp lóe lên, xung quanh trở lên trắng xóa rồi đỏ sẫm giống như một cánh cửa lò nung vừa mở ra”. Trung úy Frederic Henry,một người hùng trong bán tự truyện của Hemmingway trong tiểu thuyết Giã từ vũ khí kể lại. “Tôi cố gắng thở nhưng không thể, và tôi cảm thấy như hồn lìa khỏi xác”

     Ngay cạnh Hemmingway, một người lính Ý đứng giữa ông và vụ nổ đã bị giết ngay lập tức,một người khác thì mất cả hai chân .Tìm thấy một người thứ ba bị thương nặng gần đó, Hemmingway cõng người này trên vai và đưa đến trạm y tế gần nhất dù bản thân đang bị thương. Ngay khi đó lính Áo nhìn thấy và lia súng máy về phía họ, khiến Hemmingway bị bắn vào chân phải và đầu gối. Mặc dù vậy ông vẫn chạy được 200 yards (khoảng 180 mét) đến đường hầm gần nhất.

     Các tài liệu y tế ghi nhận được 227 vết thương ở chân Hemmingway, dù có 10 trong số đó chỉ là những vết thương nhẹ. Một số người đặt câu hỏi về các vết thương của Hemmingway, nhưng thực tế là ông đã bị thương nặng nhưng vẫn thể hiện sự can đảm của bản thân. Hơn thế nữa, chấn thương này có thể là phần quan trọng nhất trong cuộc đời nghệ sỹ của ông. Những người anh hùng trong hai tiểu thuyết vĩ đại của ông vào những năm 1920- Jake Barnes trong Mặt trời vẫn mọc, và Frederic Henry tron Giã từ vũ khí- đều bị thương ở chiến tranh thế giới thứ nhất, và người hùng truyện ngắn Níck Adams của ông đã bị shock vì cuộc chiến.  Phillip Young, nhà phê bình chuyên viết về Hemmingway có ảnh hưởng nhất những năm 1960, còn đưa ra một “lý thuyết chấn thương”, cho thấy rằng, cuộc đời của tác giả đã cố gắng lặp đi lặp lại trong các câu chuyện để làm chủ nỗi sợ hãi vì những tổn thương ở tuổi 18. Kể từ biến cố này Young đã giải mã Hemmingway như-các mệnh lệnh đạo đức của lòng dũng cảm, sự hiếu chiến và danh dự mà trong đó tất cả những người hùng của Hemmingway sống.

     Chấn thương đó dẫn trực tiếp tới sự kiên trọng đại thứ hai của Hemmingway trong chiến tranh: chuyện tình của ông với Agnes von Kurowsky. Chín ngày sau vụ nổ Hemmingway được đưa đến bệnh viện 16 phòng Ospedale Maggiore ở Milan, và nhanh chóng rơi vào chuyện tình với cô y tá 26 tuổi người Mỹ. Họ đã có một mùa hè lãn mạn-cô hồi tưởng-sau đó chuyện tình chấm dứt khi Hemmingway trở về quê nhà Oak Park, vào tháng 1 năm 1919. Mặc dù mối quan hệ của họ khá ngắn nhưng Agnes cũng kịp được Hemmingway đưa vào truyện của mình với vai Catherine Barkley, người tình của Frederic Henry trong Giã từ vũ khí.

     Chiến tranh thế giới thứ nhất đã ảnh hưởng đến mọi mặt trong cuộc đời Hemmingway. Sự nổi lên nhanh chóng của ông như là một hiện tượng văn học dựa phần lớn vào thực tế là một người trẻ tuổi bị rối loạn về cả thể chất lẫn tinh thần sau chiến tranh, còn được gọi là “a lost generation”. Hầu hết những tác phẩm nổi bật nhất của ông vào thập niên 1920 đều liên quan đến trải nghiệm của ông trong chiến tranh, và vết thương mà ông bị trong trận chiến ở Ý.

     “Tôi cảm thấy ngại ngùng với những lời thiêng liêng, vinh quang , hy sinh, và sự thể hiện vô nghĩa…Tôi không thấy gì thiêng liêng,và những điều vinh quang chẳng có vinh quang nào”.-Giã từ vũ khí.

     Cuộc phiêu lưu ngắn ngủi đầu tiên với vai trò là một phóng viên chiến tranh đến vào năm 1922 khi ông đang sống ở Paris, Biên tập viên của tở The Toronto Star giao cho ông nhiệm vụ đến Constantinople để đưa tin về cuộc chiến Greco-Thổ nhĩ kỳ. Điều này Gây tức giận cho người vợ mới của Hemmingway, người đã chịu đựng quá đủ những ám ảnh về chiến tranh thế giới thứ nhất của ông, Hemmingway đồng ý đưa tin về cuộc xung đột một thời gian ngắn sau khi người Thô Nhĩ Kỳ chinh phục và đốt cháy đại sứ quán Mỹ và Hy lạp ở Smyrna.

     Trong khi ở Thổ Nhĩ Kỳ, Hemmingway không thấy có chiến trận, hay tin đồn về 260,000 người Smyrna tị nạn đang trốn chạy. Chỉ sau khi hiệp định đình chiến được ký vào ngày 11 tháng 11, Hemmingway sang Hy lạp, và tại đây ông chứng kiến cuộc di cư khổng lồ của người Thrace. Ông gửi các báo cáo sinh động cho tở The Star kể về việc ông đi cùng những người nông dân Thrace 5 dặm dưới trời mưa, đồ đạc của họ được buộc vào những chiếc xe lừa kéo. “một người chồng lấy chăn đắp lên người vợ đang nằm trên xe để tránh mưa.” Ông viết “Cô ấy là người duy nhất kêu rên trong đoàn người câm lặng. Đứa con gái của cô nhìn cô kinh hãi và băt đầu khóc.”

     Suốt cả ngày tôi đi ngang qua họ, bẩn thỉu, mệt mỏi, những người lính mất ý chí lê lết trên con đường đất màu nâu cằn cỗi. Không hội đồng cứu trợ nào, không giúp đỡ, chỉ có bùn đất, những tấm chăn bẩn, và rất nhiều muỗi vo ve vào ban đêm. Họ là những gì còn lại của vinh quang Hy lạp xưa. Đây là kết cục của lần vây thành Troy thứ hai của họ.

hemmingway và người vợ đầu cùng con trai

Hemmingway và người vợ đầu Hadley Richardson cùng con trai

-bạo loạn ở Hy lạp 1922-

     Gần hai thập kỷ sau, Hemmingway mới lại chứng kiến chiến tranh, và một lần nữa sự kiện này lại gắn với một người phụn nữ xinh đẹp. Tin tức về cuộc nội chiến Tây ban nha của ông luôn gắn liền với phóng viên chiến tranh xinh đẹp Martha Gellhorn. Là một tác giả đã có sách xuất bản, đang đi tìm kiếm ý tưởng và khi Gellhorn gặp Hemmingway ở quán bar Key West, thì cuộc nội chiến Tây ban Nha nhanh chóng trở thành nỗi ám ảnh của cô. Mặc dù khi đó Hemmingway đã kết hôn vơi người vợ hai tận tâm của mình ,Pauline Pfeifer, Gellhorn nhanh chóng chiếm được trái tim ông. Họ ngay lập tức cùng nhau đi tới khu vực chiến tranh.

vợ hai của hemmingway

pauline- vợ hai Hemmingway

     Trước khi rời đi, Hemmingway đã ký một hợp đồng với Hiệp hội báo Bắc Mỹ (NANA) để viết về cuộc xung đột- đây là nhiệm vụ phóng viên chiến tranh thực sự của ông về một cuộc xung đột kéo dài. Gellhorn sau đó đồng ý gửi tài liệu cho Collier, sau đó trở thành một trong những tờ báo hàng tuần nổi tiếng nhất nước Mỹ.Ông đến nơi vào mùa xuân 1937, vào thời điểm mà chính phủ đảng cộng hòa được Liên Xô hậu thuẫn, bị bao vây ở Madrid bởi quận đội quốc gia của Francisco Franco, liên minh với Ý và Đức, trong khi chiến tranh bắt đầu bùng nổ ở các vùng khác của đất nước. Hemmingway và Gellhorn chỉ báo cáo những gì mà họ chứng kiến, chủ yếu là bởi vì cuộc chiến này quá phức tạp để có thể mô tả ,ngay cả trong một thơi kỳ dài. Có ít nhất 40 phe phái-Cộng sản, phát xit, vô chính phủ, li khai, đoàn thể, thanh niên, Giáo hội công giáo-ủng hộ phe này hay phe kia, và lịch sử của cuộc xung đột vẫn còn tăm tối, vì có quá nhiều phiên bản của mỗi sự kiện.

vợ ba của hemmingway

Martha Gellhorn vợ ba của Hemmingway

     Sống trong khách sạn Madrid’s Hotel Florida, Hemmingway và Gellhorn viết báo về cuộc vây hãm của phe phát xít và về cuộc chiến ở Guadalajara và Brihuega. Cuộc bắn phá Madrid dẫn đến thương vong dân sự lan rộng nổi bật trong các bài báo của họ. “họ giết một bà già đang đi chợ về, bỏ bà ta vào một đống quần áo đen với một chân tách rời, lủng lằng trên tường của một nhà hàng xóm” Hemmingway viết trong bài báo được in vào ngày 11 tháng 4. “Họ giết ba người ở một nơi khác, bằng quả đạn 155, khiến thi thể của họ lẫn vào trong đống cát bụi.”

     Mặc dù hầu hết các nhà báo xem Gellhorn như bình hoa xinh đẹp cạnh Hemmingway, nhưng những bài báo do cô viết nhanh chóng đã thể hiện tài năng khi thể hiện được sự đau khổ của người dân trong cuộc xung đột. Mối quan hệ của hai người được tăng cường bởi sự nguy hiểm mà họ phải đối mặt hằng ngày, họ chia sẻ niềm tin chung với những người nổi tiếng khác ở cùng khách sạn. Và Hemmingway như mọi khi, luôn là người đồng hành đáng tin cậy trong chiến tranh-vui tính, can đảm, và luôn sẵn sàng chia xẻ những gì ông có với mọi người. Khách sạn lớn này nằm trong phạm vi chiến trận, tính phí một đô la một ngày cho các phòng ở phía trước.

     Hai năm tiếp theo, Hemmingway sử dụng thời gian của mình giữa Tây ban nha, nơi ông ghi lại sự hủy diệt của Nước Cộng Hòa Tây ban Nha thứ hai, và Hoa kỳ, nơi ông chứng kiến cuộc hôn nhân của ông với Pauline chịu số phận tương tự. Tổng cộng ông đã đi Tây Ban Nha ba lần trong suốt cuộc chiến- tháng ba đến tháng năm và tháng chín đến tháng 12 năm 1937, và tháng tư đến tháng năm năm 1938. Trong lần lưu trú thứ hai tại tây ban nha ông chứng kiến Đảng cộng hòa bị mất Bilbao và xứ Basque và bị chia cắt bởi các cuộc đụng độ nội bộ. Trong cuộc hành trình thứ ba của ông và là cuối cùng, Đảng Cộng Hòa đã rút lui về Địa Trung Hải , gần Barcelona, và một lần nữa Hemmingway viết về chuyến bay của những người tị nạn.

     Mặt trận đã ổn định khi Hemmingway và Gellhorn rời Tây ban Nha, điều rõ ràng là Đảng cộng Hòa đã thua. Tuy vậy cuộc chiến đối vơi Hemmingway là một thành công về mặt sự nghiệp. Ngoài các bài báo của ông trên NANA, ông còn viết vở kịch The Fifth Column và bộ phim tuyên truyền của nhà làm phim người Hà Lan Joris Ivens-The Spánish Earth, đã được trình chiếu ở Nhà Trắng vào tháng bảy năm 1937. Và vào năm 1940, cuộc nội chiến Tây ban Nha đã trở thành đề tài cho tiểu thuyết dài nhất của ông, Chuông Nguyện Hồn Ai, cuốn sách được nhà viết tiểu sử Jeffrey Meyers gọi là “cuốn tiểu thuyết chính trị vĩ đại nhất trong văn học Mỹ.”

     Sau khi cưới Hemmingway vào cuối năm 1940, Gellhorn, người đưa tin về cuộc khủng hoảng ở Châu Âu, giờ muốn đưa tin về cuộc chiến Trung-Nhật lần thứ hai. Hemmingway miễn cưỡng đồng ý. Cuộc hành trình ba tháng của họ là một nỗi thất vọng: Gellhorn bị bệnh và chán ghét Trung Quốc, họ cũng chẳng được chứng kiến cuộc chiến nào cả, chỉ một cuộc tập trận giả ở phía bắc Canton. Hemmingway là phóng viên của New York daily PM, và cũng cung cấp tin tức cho bộ trưởng tài chính Henry Morgenthau Jr. Nhà văn đã gửi cho Morgenthau một bản báo cáo sáu trang về tình hình Trung Quốc, cho thấy ông là người thu thập tin tức quân sự và chính trị khéo léo.

      Kinh nghiệm làm việc ở Trung Quốc dường như đã giúp Hemmingway có cái nhìn về công việc gián điệp, khi trở về nhà ở Cuba, ông đã tổ chức một mạng lưới gián điệp nghiệp dư để thu thập tin tức cho FBI về những người ủng hộ và cộng tác trên hòn đảo này. Sau khi mạng lưới này thất bại, Hemmingway và những người bạn nhậu của ông đã sử dụng chiếc thuyền đánh cá Pilar để săn tìm chiếc U-boats hoạt động ở biển Carribean, nghĩ rằng họ có thể tập kích bất ngờ và thả một khối thuốc nổ vào hầm nở của nó.

     Hemmingway cũng đã xin làm việc tại văn phòng Công tác Chiến Lược mơi (OSS) vào năm 1944. Tuy nhiên ông bị từ chối vì bị cho là “người quá thiên về chủ nghĩa cá nhân để làm việc dưới sự giám sát của quân đội.”

     Từ năm 1941 đến 1944 Gellhorn đưa tin về cuộc chiến ở Châu Ấu từ Lôn đôn.  Khi trở về Collier ở Cuba vào tháng 3 năm 1944, cô đã mong muốn Hemmingway cùng đi châu Âu. Cuối cùng ông cũng đồng ý tham gia đưa tin về cuộc chiến và cho Collier. Hemmingway nhận được giấy chứng nhận phóng viên tiền tuyến của tạp chí, và chỉ dành cho một người mỗi ấn phẩm, tuy nhiên Gellhorn thì không nhận được. Ông nhanh chóng sắp xếp một chuyến bay tời Lôn đôn cho mình, trong khi để lại Gellhorn vượt qua Bắc Đại Tây Dương trên một chiếc tàu vũ khí.

     Vào thời điểm Gellhorn cập bến nước Anh tháng năm năm 1944, Hemmingway đã bị cuốn hút bởi phóng viên tạp chí Time/Life magazine Mary Welsh. Những tháng sau đó được đánh dấu bằng mối quan hệ tan rã của ông với Gellhorn, mối quan hệ của ông với Welsh, và đóng góp huyền thoại của ông ở Pháp và Tây Đức.

     Chiến tranh thế giới thứ hai đóng góp không nhiều vào nghệ thuật của Hemmingway như nhưng cuộc xung đột trước đó, khi ông viết về chiến tranh chỉ trong tiểu thuyết tầm tầm Bên Kia Sông Dưới Tán Cây và trong những truyện ngắn được xuất bản sau khi mất. Nhưng những hành động của ông vao năm 1944 lại làm tăng thêm sự huyền bí về tên tuổi Hemmingway. Trước sự chứng kiến của các binh sỹ và nhà báo nam (những người đã ghi lại một cách dè dặt), thì ông là một người bất thường, vui vẻ, dũng cảm, điên rồ. Và trong khi ông sau đó ông tuyên bố đã đánh bại tướng pháp Philippe Leclerc và giải phóng khách sạn nổi tiếng Ritz, thì thực sự khó mà tìm ra sự thật khi mà Hemmingway và những người khác, một lần nữa phóng đại về những khám phá của ông.

     Tất cả chúng ta đều biết cuộc chiến cuối cùng của Hemmingway bắt đầu vào sáng ngày 6 tháng 6, khi ông theo thuyền cập bến bãi biển Normandy. Do một sự nhầm lẫn trên bãi biển, đội thuyền của ông không thể cập bến cho đến khi quân đội lên bờ. Phóng viên chưa được phép lên bờ, do vậy Hemmingway trở về Anh và đã rất bực bội khi ông được biết Gellhorn đã lên một chiếc tầu cứu thương và lên bờ trước ông.

     Hemmingway trở lại Pháp vào 18 tháng 7 và ngay sau đó tham gia vào lực lượng đồng minh tiến vào Paris. Ông coi báo chí không đủ thể hiện tài năng bản thân và chỉ gửi sáu trang bản thảo về cho Collier từ Châu Âu. Hemmingway có thể đọc bản đồ, nói tiếng Pháp, một ít tiếng Đức, và am hiểu chiến thuật. Ông cũng là một người giàu động lực và là một lãnh đạo bẩm sinh. Hemmingway giữ liên lạc với cả OSS và lực lượng nổi dậy Pháp và được trang bị để chiến đấu. Ngày 30 tháng 7 ông “giải phóng” một chiếc xe mô tô Đức.  Hemmingway và người lái xe jeep của ông, binh nhì Red Pelkey, đã tóm được sáu lính Đức từ một trang trại bằng lựu đạn và tống họ vào tù, hai ngày sau, ở gần Saint-Pois, ông nặm rạp cả buổi chiều trong đường hầm dưới làn đạn súng máy sau khi chiếc xe máy của ông bị hạ bởi xe tăng Đức. Mặc dù vai trò của ông trong việc giải phóng Paris thường xuyên bị bóp méo, ông thực sự đã đến thành phố này vào ngày 25 tháng 8, ngày mà Leclerc chiếm lại thành phố, Hemmingway và đoàn tùy tùng  đã thực sự ăn tối ở nhà hàng Ritz vào đêm đó.

     Ông tiếp tục đi với các nhà báo ( rất nhiều người trong số họ coi ông là kẻ khoe khoang liều lĩnh) và tự gắn mình với Trung đoàn bộ binh 22 của Hoa kỳ, dưới quyền chỉ huy của đại tá Col. Charlés “Buck” Lanham,người nhanh chóng trở thành bạn than của ông. Hemmingway đi cùng với trung đoàn (thường xuyên trở lại Paris với Mary Welsh) qua cả trận đánh đẫm máu ở rừng Hurtgen nước Đức trong mùa đông 1944-1945. Có một lần, thanh tra quân đội của quân đoàn ba, do bị tác động bởi những lời phàn nàn từ các nhà báo, đã điều tra xem liệu các hành động của Hemmingway trong chiến đấu có vi phạm các quy định đối với phóng viên chiến trường không. Đáp lại , ông từ chối tham gia chiến đấu.

vợ thứ tư của hemmingway

Hemmingway và Mary Welsh

     Hemmingway thường thể hiện thái độ coi thường nguy hiểm đến điên rồ.Một lần ông và một vị khách đang ăn tối trong trại của Lanham ở một nông trại gần Siegfied Line thì một quả đạn đâm thủng tường bay vào. Những người khác lao vào trú dưới hầm chứa khoai tây, và khi họ nhìn lên vẫn thấy Hemmingway ngồi ăn thịt bò. Khi Lanham kêu ông tìm chỗ trú ẩn thì ông bảo, các quả đạn thường không đánh trúng cùng một nơi, do vậy ông vẫn ngồi nguyên chỗ của mình. Lanham đang tranh luận với ông thì một quả đạn khác bay qua tường, những người khác chứng kiến hai người cãi nhau khi các quả đạn khác bay đến.

     Đó là một câu chuyện tuyệt vời, nhưng nó phản ánh một góc khuất trong hành vi của Hemmingway. Trong suốt thời gian của mình với binh đoàn bộ binh 22, Hemmingway viết thư cho Welsh nói rằng một lần nữa ông đã lừa dối “mụ điếm già thần chết”. Nhà viết tiểu sử Michael Reynolds kết luận rằng”Hemmingway-người mà có cuộc hôn nhân thứ ba thất bại, với cái đầu còn đang choáng váng vì chấn thương sau tai nạn- đơn giản là không còn quan tâm đến sống chết”

     Cuộc chiến khốc liệt ở Hurtgen chỉ làm tăng thêm tâm sự bên trong con người Hemmingway.  Binh đoàn 22 chịu hơn 2,800 thương vong trong trận chiến, và nhà văn suýt nữa trở thành một trong số đó. Lanham sau đó báo cáo lại rằng đã trông thấy Hemmingway cầm súng trường và bắn khi trung đoàn tiến gần thung lũng tử thần khét tiếng.

     Vào ngày 3 tháng 12 năm 1944, Hemmingway, Pelkey và phóng viên tạp chí Time Bill Walton đang đi xuống một con đường trống trải thì Hemmingway yêu cầu Pelkey dừng xe lại. Họ nghe thấy tiếng ầm ầm và sau đó Hemmingway hét lên “Ôi, chúa, nhảy đi”, bộ ba lăn ra đất như thợ lặn lao xuống sông khi mà một chiếc máy bay Đức bắn tan xe của họ. Hemmingway đã nhận ra tiếng động cơ từ cuộc nội chiến Tây Ban Nha.

     "Chúng tôi đã tới ngã tư đường trước khi trời tối và đã bắn nhầm một người dân Pháp. Ông ta đã chạy qua cánh đồng ở bên phải chúng tôi khi anh ta thấy chiếc xe jeep lần đầu tiên xuất hiện. Claude đã yêu cầu anh ta dừng lại và khi anh ta vẫn tiếp tục chạy ngang cánh đồng Red đã bắn anh ta. Đó là người đàn ông đầu tiên mà anh ta hạ và anh ta cảm thấy rất hài lòng –“Black Ass at the Cross Roads

     Ernest Hemmingway không còn thấy chiến tranh sau nửa cuối năm 1944. Một lần ông đã nói với Mary, người đã trở thành bà vợ thư 4 của ông, rằng ông có thể sẽ tham gia cuộc chiến tranh Triều Tiên, nhưng điều đó không bao giờ xảy ra. “ả điếm già thần chết” không bao giờ túm được Hemmingway ở chiến trường, nhưng điều đó không có nghĩa là ông đã thoát ra khỏi chiến tranh mà không bị tổn thương. Ông đã trải qua nhiều ác mộng trong cả thập kỷ sau khi bị thương ở Ý, triệu chứng mà y học bây giờ gọi là rối loạn căng thẳng sau chấn thương.

     Nhưng mặc dù phải chịu di chứng chiến tranh, nó cũng mang lại cho ông một cuộc đời và sự nghiệp văn học vô cùng phong phú. Có rất ít nhà văn đã viết về chiến tranh thành công như ông. “sau khi bị thương ở trong chiến tranh thế giới thứ nhất, Hemmingway xem chiến tranh là trải nghiệm lớn nhất thế kỷ của ông” Reynolds viết. “Ở đây, con người bị đẩy xuống tột cùng của bản năng thú tính, và cũng chính ở đây họ được trải qua cung bậc tột cùng của cảm xúc”. “Nguồn cảm xúc của Hemmingway là rất dạt dào, nhưng nói cho cùng thì nó cũng không phải là vô tận”

 

    Đọc thêm:

  1. Sách lịch sử hay- "Tù nhân thuộc địa trong chiến tranh thế giới thứ nhất"

  2. Quyển sách nào là hay nhất của Dan Brown?

 

Bình luận

VIẾT BÌNH LUẬN CỦA BẠN:
popup

Số lượng:

Tổng tiền: